Trăn trở giữa những con đường làng

11/11/2025

Giữa nhịp sống hiện đại ngày càng hối hả, có những người vẫn lặng lẽ chọn con đường trở về - về với làng, với núi, với những giá trị xưa cũ để làm du lịch. Ở đó, mỗi ngôi làng không chỉ là điểm đến, mà còn là nơi giữ gìn ký ức, văn hóa và hơi thở của một vùng đất.

Làm du lịch ở làng không chỉ đơn giản là dựng nên vài ngôi nhà sàn homestay, mở thêm một gian hàng ẩm thực, hay tổ chức vài buổi biểu diễn cồng chiêng cho khách thưởng thức. Mà đó là hành trình dài, lắm gian truân - giữa gìn giữ và phát triển, giữa bảo tồn bản sắc và mưu sinh đời sống.

Mỗi bước chân trên con đường làng Măng Đen, giữa tiếng gió rừng và hương hoa địa lan phảng phất, lại nghe thấy những câu chuyện cũ được kể bằng giọng chân chất của bà con. Ở đó có những bàn tay khéo léo đan tre, có những bếp lửa luôn đỏ khi du khách ghé thăm, có tiếng cười của trẻ thơ bên bờ suối - tất cả là “tài nguyên du lịch” quý giá nhất, mà không một bản vẽ quy hoạch nào có thể tạo ra.

Thế nhưng, giữa muôn vàn tiềm năng ấy, những người làm du lịch ở làng vẫn mang trong mình nhiều nỗi trăn trở. Làm sao để giữ được cái hồn của làng mà vẫn mở rộng cánh cửa hội nhập? Làm sao để du khách đến không chỉ chụp vài tấm ảnh check-in rồi đi, mà còn thật sự cảm, thật sự thương vùng đất này?Và làm sao để người dân - chủ thể của du lịch cộng đồng có thể sống được, sống tốt, sống tự hào với chính văn hóa của mình?

Không ít lần, những người tâm huyết phải đối diện với thực tế: cơ sở vật chất còn thiếu, đường vào làng còn khó, kỹ năng du lịch của người dân còn hạn chế. Có nơi, sự phát triển thiếu định hướng khiến du lịch trở nên chắp vá, phong trào. Có làng từng rộn ràng nhưng rồi lại vắng khách, vì chưa tìm được hướng đi bền vững.

Thế nhưng, giữa bao khó khăn, vẫn có những tấm lòng bền bỉ giữ lửa vẫn ngày ngày xuống làng hướng dẫn bà con làm du lịch cộng đồng; là những già làng kiên trì dạy con cháu đánh cồng chiêng, kể lại sử thi xưa; là những người trẻ rời phố, về làng khởi nghiệp với mong muốn “làm du lịch nhưng không đánh mất mình”.

Bởi ai đã từng gắn bó với du lịch làng đều hiểu:Điều khó nhất không phải là làm cho du khách đến, mà là làm sao để họ nhớ – và muốn quay lại.

Du lịch ở làng, suy cho cùng, là câu chuyện của niềm tin. Tin rằng nếu ta chân thành và kiên nhẫn, du khách sẽ đến vì sự bình dị. Tin rằng nếu người dân cùng chung tay, mỗi nụ cười, mỗi món ăn, mỗi khung cảnh đều có thể trở thành một điểm đến.

Nhưng tin thôi chưa đủ, còn cần hiểu, cần thương và cần trách nhiệm. Hiểu để không áp đặt. Thương để không khai thác quá mức. Và có trách nhiệm để gìn giữ,  để những tiếng cười nơi sân nhà rông, những nếp gấp trên tấm thổ cẩm, vẫn mãi là linh hồn của du lịch Măng Đen hôm nay và mai sau.

 

 

Ẩm thực

Địa điểm